KHI ROBOT BẮT ĐẦU GIỐNG CON NGƯỜI: MỘT THẾ GIỚI MỚI ĐANG ĐƯỢC MỞ RA

KHI ROBOT BẮT ĐẦU GIỐNG CON NGƯỜI: MỘT THẾ GIỚI MỚI ĐANG ĐƯỢC MỞ RA

Các bạn có biết không, có một thời khi nhắc đến robot, chúng ta thường nghĩ ngay đến những cỗ máy bằng sắt thép, chuyển động cứng nhắc, phát ra tiếng động cơ ồn ào và chỉ có thể thực hiện đúng một vài thao tác đã được lập trình sẵn. Nhưng ngày nay, mọi thứ đang thay đổi nhanh đến mức đôi khi chính chúng ta cũng khó tin rằng những gì đang nhìn thấy lại là công nghệ có thật.

KHI ROBOT BẮT ĐẦU GIỐNG CON NGƯỜI: MỘT THẾ GIỚI MỚI ĐANG ĐƯỢC MỞ RA
KHI ROBOT BẮT ĐẦU GIỐNG CON NGƯỜI: MỘT THẾ GIỚI MỚI ĐANG ĐƯỢC MỞ RA

Hãy thử tưởng tượng một buổi tối rất bình thường. Bạn đang ngồi trong phòng khách, đọc sách hoặc xem một bộ phim. Căn nhà hoàn toàn yên tĩnh. Bỗng một robot hình người nhẹ nhàng bước qua hành lang. Nó không làm rơi đồ, không va vào bàn ghế, cũng chẳng phát ra những tiếng động cơ nặng nề. Khi nhìn thấy một vật nằm dưới sàn, nó tiến lại gần, cúi xuống, đưa bàn tay ra và nhặt vật đó lên.

Điều đặc biệt là nó không chỉ biết cầm. Nó còn biết phải dùng lực bao nhiêu.

Bạn biết đấy, đây từng là một trong những điều rất khó đối với máy móc. Một cánh tay robot trong nhà máy có thể nâng những vật cực kỳ nặng, nhưng để nhặt một quả trứng mà không làm vỡ, cầm một chiếc ly mà không bóp quá mạnh hay giữ một vật đang sắp trượt khỏi tay lại là một bài toán hoàn toàn khác.

Thế nhưng với những tiến bộ vượt trội như hiện nay, robot không còn đơn thuần là những cỗ máy chỉ biết làm theo mệnh lệnh cố định. Chúng đang bắt đầu biết nhìn, nghe, cảm nhận môi trường, xử lý thông tin và điều chỉnh hành động dựa trên những gì đang xảy ra xung quanh mình.

Và có lẽ đây mới chỉ là phần mở đầu.

Một trong những cái tên rất đáng chú ý hiện nay là 1X NEO. Nếu một ngày robot thực sự xuất hiện trong căn nhà của chúng ta, có lẽ điều đầu tiên mọi người mong muốn không phải là nó chạy nhanh bao nhiêu hay nâng được vật nặng đến mức nào. Điều quan trọng hơn là robot đó có thể sống bên cạnh con người một cách tự nhiên hay không.

NEO được giới thiệu với trọng lượng khoảng 29 kg, nhẹ hơn rất nhiều so với hình dung thông thường của chúng ta về một robot hình người. Điều thú vị hơn nằm ở cách nó chuyển động. Thay vì chỉ dựa vào những hệ thống mô-tơ điện truyền thống, NEO sử dụng hệ thống cơ nhân tạo nhằm mô phỏng chuyển động của cơ bắp sinh học.

Điều đó có nghĩa là từng chuyển động của robot đang được hướng tới cảm giác mềm mại và tự nhiên hơn.

Các bạn thử nghĩ xem, một robot có thể đi lại trong nhà mà không làm rung sàn, không tạo ra những tiếng động cơ khó chịu, có thể xuất hiện bên cạnh trẻ nhỏ hay thú cưng mà không khiến mọi người cảm thấy như đang sống chung với một cỗ máy công nghiệp khổng lồ. Chỉ riêng thay đổi đó thôi cũng đã cho thấy ngành robot đang đi theo một hướng hoàn toàn mới.

Còn nữa nhé, NEO còn được thiết kế với những tính năng liên quan đến quyền riêng tư, chẳng hạn khả năng thiết lập khu vực hạn chế và hỗ trợ làm mờ khuôn mặt. Theo thông tin trong nội dung ban đầu, mức giá được đề cập khoảng 20.000 USD hoặc khoảng 499 USD mỗi tháng theo hình thức thuê bao.

Nghe đến đây, có lẽ một số người sẽ nghĩ rằng robot quản gia vẫn còn là thứ gì đó khá xa xỉ. Nhưng các bạn có biết không, điện thoại thông minh, máy tính cá nhân hay ô tô điện cũng từng là những sản phẩm rất đắt đỏ trong giai đoạn đầu. Khi công nghệ được sản xuất với quy mô ngày càng lớn, giá thành thường bắt đầu giảm xuống.

Vì vậy câu hỏi thú vị không còn chỉ là robot có thể bước vào gia đình hay không, mà có lẽ phải là: bao giờ điều đó sẽ bắt đầu trở nên phổ biến?

Nhưng robot trong gia đình mới chỉ là một phần của câu chuyện.

Nếu chúng ta rời khỏi phòng khách và bước vào những nhà máy, kho hàng khổng lồ, bạn sẽ bắt gặp một thế giới robot hoàn toàn khác. Và một cái tên rất đáng chú ý ở đây chính là Apollo.

Apollo cao khoảng 1,73 m, nặng khoảng 73 kg và được phát triển hướng đến những công việc đòi hỏi sức lực. Nó có thể nâng khoảng 25 kg trong một lần thao tác.

Hãy thử hình dung một kho hàng lúc 3 giờ sáng. Phần lớn con người đã nghỉ ngơi, nhưng Apollo vẫn tiếp tục công việc. Nó không bị đau lưng, không mỏi vai và về lý thuyết không có cảm giác mệt mỏi giống như cơ thể con người. Theo thông tin được đề cập trong nội dung gốc, robot có thể hoạt động tới khoảng 22 giờ mỗi ngày.

Riêng tôi cũng khá bất ngờ với hướng phát triển này của robot, bởi trước đây chúng ta thường hỏi một câu rất đơn giản: robot có khỏe bằng con người hay không?

Nhưng bây giờ câu hỏi đã bắt đầu thay đổi.

Nếu một robot có thể thực hiện cùng một công việc hàng nghìn lần, duy trì độ chính xác ổn định và hoạt động trong một khoảng thời gian rất dài, thì giá trị của nó đối với các nhà máy và kho hàng sẽ lớn đến mức nào?

Bạn biết đấy, một robot công nghiệp không nhất thiết phải thông minh như con người trong mọi lĩnh vực. Nó chỉ cần đủ thông minh để hiểu nhiệm vụ của mình, đủ linh hoạt để xử lý môi trường xung quanh và đủ ổn định để làm việc trong thời gian dài. Chỉ vậy thôi cũng đã có thể thay đổi cách rất nhiều ngành công nghiệp vận hành.

Nhưng vẫn chưa hết đâu.

Sức mạnh và sự bền bỉ mới chỉ giải quyết được những công việc thông thường. Còn những nơi mà con người thậm chí không thể bước vào thì sao?

Hãy thử tưởng tượng một tòa nhà vừa sụp đổ sau một trận động đất. Kết cấu bên trong rất yếu, bất kỳ chuyển động nào cũng có thể khiến những mảng bê tông tiếp tục rơi xuống. Hoặc một khu vực bị nhiễm chất độc, phóng xạ hay có nhiệt độ quá cao đối với con người.

Trong những tình huống như vậy, bạn sẽ muốn đưa một người vào trước, hay một robot?

Đó chính là lý do những nền tảng như NASA Valkyrie trở nên đặc biệt.

Valkyrie cao khoảng 1,88 m và nặng khoảng 136 kg. Đây là một cỗ máy rất lớn, nhưng vẫn có khả năng di chuyển bằng hai chân và duy trì sự cân bằng. Nó được phát triển hướng đến những môi trường nguy hiểm, nơi robot có thể thực hiện nhiệm vụ mà không cần đặt mạng sống con người vào nguy hiểm ngay từ đầu.

Các bạn có biết không, nếu chúng ta nhìn robot theo góc độ này, ý nghĩa của chúng hoàn toàn thay đổi. Robot không chỉ là công nghệ để thay thế lao động. Trong rất nhiều trường hợp, robot có thể trở thành thứ được gửi đến nơi mà con người không nên xuất hiện.

Một ngày nào đó, khi xảy ra cháy lớn, sập hầm, tai nạn hóa chất hay thảm họa thiên nhiên, những cỗ máy như vậy có thể bước vào trước, quan sát môi trường, tìm kiếm người gặp nạn và gửi thông tin trở lại cho đội cứu hộ.

Nhưng nếu những robot như Valkyrie làm chúng ta kinh ngạc bởi sức mạnh và khả năng hoạt động trong môi trường nguy hiểm, thì một robot khác lại khiến con người bất ngờ theo cách hoàn toàn khác.

Đó là Ameca.

Các bạn có bao giờ để ý rằng thứ khiến chúng ta cảm thấy một robot giống người nhất không phải là chiều cao hay hình dáng cơ thể, mà chính là ánh mắt và biểu cảm trên khuôn mặt?

Khi một vật thể nhìn thẳng vào mắt bạn, chớp mắt, hơi nghiêng đầu và phản ứng theo câu nói của bạn, cảm giác lập tức trở nên rất khác.

Đó chính là điều khiến Ameca thu hút sự chú ý.

Phần đầu của robot được thiết kế với nhiều bậc tự do giúp điều khiển mắt, miệng và các chuyển động trên khuôn mặt. Toàn bộ cơ thể cũng có hàng chục bậc tự do khác nhau, khiến cử động trở nên tự nhiên hơn.

Hãy thử tưởng tượng bạn đứng trước Ameca và đặt một câu hỏi.

Nó nghe bạn.

Nó xử lý câu hỏi.

Nó nhìn về phía bạn.

Nó phản hồi.

Trong lúc nói chuyện, đôi mắt tiếp tục chuyển động, khuôn mặt thay đổi biểu cảm và phần đầu có thể hơi nghiêng giống như một người đang thực sự lắng nghe.

Có vẻ bạn thấy khá bất ngờ đúng không?

Nhưng chưa hết đâu. Khả năng giao tiếp mới chỉ là một phần trong cuộc đua robot hiện nay. Những mẫu robot mới không chỉ đang học cách nói chuyện giống con người, chúng còn đang học cách chạy.

Và công nghệ này không chỉ đến từ Mỹ. Trung Quốc cũng đang phát triển rất nhanh trong lĩnh vực robot hình người.

Tiangong Ultra là một ví dụ đáng chú ý. Những nền tảng robot dạng này đang chứng minh rằng robot hai chân không còn chỉ có khả năng bước chậm chạp trong phòng thí nghiệm. Chúng đã bắt đầu chạy với tốc độ ngày càng cao.

Theo nội dung ban đầu, Tiangong Ultra từng gây chú ý với thành tích chạy 100 m khoảng 8,64 giây, trong khi một nền tảng Tiangong khác cũng từng hoàn thành một cuộc thi bán marathon dành cho robot hình người.

Nghe thì có vẻ giống một cuộc trình diễn, nhưng phía sau đó là hàng loạt bài toán kỹ thuật cực kỳ phức tạp.

Robot phải biết giữ thăng bằng ở tốc độ cao.

Các khớp phải chịu được lực tác động liên tục.

Hệ thống điều khiển phải tính toán từng bước chân.

Nhiệt sinh ra trong quá trình vận động phải được kiểm soát.

Và robot còn phải xử lý những thay đổi trên mặt đường.

Bạn biết đấy, khi con người chạy, chúng ta thực hiện hàng nghìn sự điều chỉnh rất nhỏ mà bản thân gần như không hề nhận ra. Bộ não, mắt, tai trong, cơ bắp và các khớp liên tục phối hợp với nhau để giữ cơ thể không bị ngã.

Đối với robot, các kỹ sư phải tìm cách tái tạo toàn bộ quá trình phức tạp đó bằng cảm biến, mô-tơ, thuật toán và trí tuệ nhân tạo.

Vậy nếu một robot đã có thể chạy nhanh, bước tiếp theo sẽ là gì?

Nó phải biết sử dụng đôi tay.

Và đây mới là một trong những thử thách khó nhất.

Figure 03 cho chúng ta thấy robot đang tiến gần hơn đến khả năng đó. Robot được trang bị nhiều camera và cảm biến giúp quan sát môi trường, nhưng điều đặc biệt nằm ở khả năng cảm nhận ở bàn tay.

Hãy thử nhìn chính bàn tay của bạn.

Bạn có thể nhặt một đồng xu rất nhỏ.

Bạn có thể cầm một quả trứng.

Bạn có thể giữ một chai nước nặng.

Bạn có thể bóp mạnh khi cần thiết, nhưng ngay lập tức giảm lực nếu nhận ra thứ mình đang cầm quá mềm hoặc dễ vỡ.

Điều đáng kinh ngạc là tất cả những thao tác đó diễn ra gần như tự động.

Bạn không cần tính toán.

Nhưng robot thì khác.

Để làm được điều tương tự, nó phải có cảm biến phát hiện lực, nhận biết vật thể, đo sự trượt giữa các ngón tay và liên tục điều chỉnh lực cầm.

Với những tiến bộ vượt trội như hiện nay, robot đang dần có được những khả năng đó.

Và đây là một cột mốc cực kỳ quan trọng, bởi khi một robot có thể cầm đồ vật một cách an toàn, nó mới thực sự có cơ hội bước vào thế giới của con người.

Một robot trong nhà phải mở được cửa.

Phải cầm được ly.

Phải nhặt được quần áo.

Phải lấy đồ trong tủ lạnh.

Phải biết món đồ nào có thể cầm mạnh và món đồ nào chỉ nên chạm thật nhẹ.

Còn nữa nhé, không chỉ Figure 03 đang theo đuổi khả năng này. Sanctuary Phoenix cũng là một cái tên rất đáng chú ý với tham vọng tạo ra những đôi tay robot ngày càng gần với khả năng thao tác của con người.

Phoenix được thiết kế với những ngón tay có nhiều chuyển động linh hoạt, kết hợp với hệ thống cảm biến xúc giác để nhận biết cách robot đang tiếp xúc với vật thể.

Vật mềm thì cần giảm lực.

Vật nặng thì phải tăng lực.

Vật trơn đang sắp tuột khỏi tay thì phải lập tức điều chỉnh.

Nhưng riêng tôi cho rằng điều đáng chú ý hơn cả đôi tay lại nằm ở bộ não điều khiển phía sau.

Bởi mục tiêu cuối cùng không phải là lập trình robot từng động tác một.

Tương lai thú vị hơn nhiều sẽ là khi chúng ta chỉ cần nói với robot rằng mình muốn đạt được điều gì, còn robot tự tìm ra các bước để hoàn thành nhiệm vụ.

Ví dụ thay vì phải nói: đi ba bước về phía trước, quay sang trái, đưa tay lên, mở ngăn kéo, lấy chiếc khăn, đóng ngăn kéo và quay trở lại…

Bạn chỉ cần nói:

“Hãy lấy giúp tôi chiếc khăn trong ngăn kéo.”

Và robot tự hiểu phần còn lại.

Các bạn có biết không, chính sự thay đổi từ “làm theo từng câu lệnh” sang “hiểu mục tiêu” mới có thể là một trong những bước nhảy lớn nhất của robot trong những năm tới.

Nhưng nói đến chuyển động của robot thì có lẽ chúng ta không thể bỏ qua Boston Dynamics Atlas.

Trong nhiều năm, Atlas đã khiến hàng triệu người phải kinh ngạc bởi khả năng nhảy, giữ thăng bằng, nhào lộn và thực hiện những chuyển động rất phức tạp.

Phiên bản mới còn đặc biệt hơn khi chuyển sang hệ thống truyền động điện và sở hữu các khớp có phạm vi chuyển động rất lớn.

Có những chuyển động của Atlas trông khá kỳ lạ khi so với cơ thể người. Đầu, thân, chân và các khớp có thể xoay theo những cách mà con người gần như không thể bắt chước.

Nhưng chính điều này lại mở ra một suy nghĩ rất thú vị.

Robot không nhất thiết phải chuyển động giống chúng ta.

Nó chỉ cần tìm ra cách hiệu quả nhất để hoàn thành công việc.

Cơ thể con người bị giới hạn bởi cấu trúc sinh học, còn robot có thể được thiết kế với những khớp hoàn toàn khác. Trong nhà máy, điều đó có thể cho phép robot cúi, xoay, vươn hoặc tiếp cận những vị trí mà con người rất khó thao tác.

Bạn thấy đấy, công nghệ robot đang ngày càng trở nên khác biệt. Một số robot cố gắng tiến gần con người hơn, trong khi những robot khác lại tận dụng chính lợi thế của máy móc để vượt qua giới hạn cơ thể con người.

Nhưng cuối cùng, điều mà rất nhiều người quan tâm vẫn là: bao giờ robot bước vào căn nhà của chúng ta?

Đây là nơi những nền tảng như Walker X trở nên đáng chú ý.

Walker X được định hướng như một trợ lý có thể hoạt động trong gia đình và môi trường dịch vụ. Robot có camera và nhiều cảm biến để nhận diện con người, đồ vật và không gian xung quanh. Nó có thể di chuyển trên nhiều loại bề mặt, vượt một số bậc thấp và tương tác với các vật dụng trong môi trường sống.

Các bạn thử tưởng tượng một buổi sáng trong tương lai.

Bạn thức dậy và nói:

“Hãy pha cho tôi một tách cà phê.”

Robot nghe thấy yêu cầu.

Nó xác định vị trí của bạn.

Nhận biết máy pha cà phê nằm ở đâu.

Tự di chuyển đến đó.

Tìm chiếc cốc.

Thao tác với máy.

Sau đó mang tách cà phê đến cho bạn.

Hiện nay, để làm trọn vẹn một chuỗi nhiệm vụ như vậy một cách đáng tin cậy vẫn là thách thức rất lớn. Nhưng từng mảnh ghép của bài toán đang dần xuất hiện.

Robot đã biết đi.

Robot đã có camera để nhìn.

Robot đã có AI để nhận biết vật thể.

Robot bắt đầu có bàn tay khéo léo hơn.

Robot bắt đầu hiểu ngôn ngữ tự nhiên tốt hơn.

Vậy điều gì xảy ra khi tất cả những công nghệ đó được kết hợp lại?

Đây chính là điều khiến tương lai robot trở nên đáng chú ý.

Và chưa hết đâu, bởi robot không còn chỉ ở trong phòng nghiên cứu hay xuất hiện trong những video trình diễn nữa. Một số robot đã bắt đầu bước vào môi trường làm việc thực tế.

Digit của Agility Robotics là một ví dụ.

Digit được phát triển hướng đến những nhiệm vụ trong kho hàng. Theo nội dung ban đầu, robot đã tham gia xử lý số lượng lớn các thùng hàng và tích lũy hàng chục nghìn giờ hoạt động trong môi trường thực tế.

Đây là một bước cực kỳ quan trọng.

Bởi một robot thực hiện thành công một nhiệm vụ trước camera hoàn toàn khác với một robot có thể lặp lại nhiệm vụ đó hàng nghìn lần trong nhà kho.

Ngoài đời thực, môi trường không hoàn hảo.

Con người có thể bất ngờ bước ngang qua.

Một kiện hàng có thể nằm lệch vị trí.

Một chướng ngại vật mới có thể xuất hiện.

Mặt sàn có thể thay đổi.

Robot phải nhận biết tất cả những điều đó mà vẫn tiếp tục hoàn thành công việc an toàn.

Bạn biết đấy, chính lúc robot bắt đầu làm việc thực tế thì câu chuyện không còn chỉ là khoa học nữa.

Nó bắt đầu trở thành một bài toán kinh tế.

Một robot có giá bao nhiêu?

Nó làm được bao nhiêu giờ?

Chi phí bảo trì như thế nào?

Nó thay thế được những công việc nào?

Nó có thể làm việc an toàn cạnh con người hay không?

Và khi những câu hỏi này dần có lời giải, robot hình người có thể bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều trong các nhà máy và kho vận.

Tuy nhiên, có một hướng phát triển khác mà tôi cảm thấy đặc biệt thú vị. Robot không nhất thiết chỉ được tạo ra để thay thế con người. Chúng cũng có thể được tạo ra để hỗ trợ những người cần giúp đỡ.

Fourier GR-1 là một ví dụ theo hướng đó.

Robot được phát triển với các ứng dụng tiềm năng trong y tế, phục hồi chức năng, nghiên cứu và công nghiệp. Hệ thống camera, cảm biến và bộ truyền động giúp robot duy trì thăng bằng và thực hiện nhiều chuyển động tương tự cơ thể người.

Hãy thử tưởng tượng một người cao tuổi sống một mình.

Họ cần đứng dậy nhưng chân đã yếu.

Họ cần mang một vật nặng từ phòng này sang phòng khác.

Hoặc một bệnh nhân đang tập phục hồi vận động.

Nếu robot có thể đứng bên cạnh và hỗ trợ an toàn, ý nghĩa của công nghệ này sẽ hoàn toàn khác.

Robot khi đó không còn đơn giản là một cỗ máy lấy đi công việc của con người.

Nó trở thành một công cụ giúp con người làm được những điều mà cơ thể của họ không còn đủ sức thực hiện.

Và các bạn có biết điều khiến tôi bất ngờ nhất sau khi nhìn vào tất cả những công nghệ này là gì không?

Không phải robot nào chạy nhanh nhất.

Không phải robot nào khỏe nhất.

Cũng không phải robot nào giống con người nhất.

Điều đáng kinh ngạc nhất chính là tất cả những khả năng này đang dần tiến lại gần nhau.

Một nhóm kỹ sư đang phát triển đôi chân.

Một nhóm khác phát triển bàn tay.

Một công ty phát triển thị giác máy tính.

Một công ty khác phát triển trí tuệ nhân tạo.

Có nơi đang nghiên cứu cơ nhân tạo.

Có nơi đang cải tiến pin.

Có nơi đang tìm cách để robot hiểu lời nói của con người.

Và rồi đến một thời điểm nào đó, tất cả những mảnh ghép này có thể được kết hợp trong cùng một cỗ máy.

Hãy tưởng tượng một robot có thể bước vào căn nhà của bạn.

Nó nhìn thấy căn phòng.

Nó nhận ra những món đồ.

Nó hiểu lời bạn nói.

Nó có thể đi đến vị trí cần thiết mà không va vào bất kỳ thứ gì.

Nó mở cửa.

Cầm đồ vật.

Điều chỉnh lực ở từng ngón tay.

Tự nhận biết nếu vật đang trượt.

Nó có thể đặt đồ xuống đúng vị trí.

Và sau khi hoàn thành, nó quay lại hỏi:

“Bạn có cần tôi làm gì tiếp theo không?”

Nghe giống khoa học viễn tưởng đúng không?

Nhưng có vẻ bạn thấy bất ngờ thì câu chuyện vẫn chưa hết đâu.

Bởi tốc độ phát triển của trí tuệ nhân tạo trong những năm gần đây đang tạo ra một bộ não ngày càng mạnh hơn cho robot.

Trước đây, phần khó nhất là khiến robot chuyển động.

Ngày nay, ngoài chuyển động, ngành công nghệ còn đang tìm cách để robot hiểu thế giới xung quanh.

Một chiếc ghế không chỉ là tập hợp của các điểm ảnh.

Robot phải hiểu đó là chiếc ghế.

Một chiếc cốc không chỉ là một vật thể hình trụ.

Robot phải biết rằng nó có thể chứa nước, có thể dễ vỡ và cần được cầm theo một cách nhất định.

Một con người đứng trước mặt robot không chỉ là một vật cản.

Robot phải nhận ra rằng đó là người và phải ưu tiên an toàn.

Đó chính là nơi trí tuệ nhân tạo và robot bắt đầu hòa vào nhau.

Bạn biết đấy, khi AI chỉ tồn tại trên máy tính, nó có thể trả lời câu hỏi, viết văn bản hay phân tích dữ liệu.

Nhưng khi AI được đặt vào một cơ thể robot có mắt, tai, chân và đôi tay, mọi thứ trở nên hoàn toàn khác.

AI không chỉ trả lời bạn.

Nó có thể hành động.

Bạn nói: “Hãy dọn bàn.”

Robot phải nhìn xem trên bàn có gì.

Phân biệt đâu là chiếc cốc, đâu là chiếc đĩa, đâu là điện thoại của bạn.

Quyết định thứ gì nên được cất ở đâu.

Lựa chọn cách cầm từng món đồ.

Di chuyển trong căn phòng.

Và thực hiện cả chuỗi nhiệm vụ mà bạn chỉ diễn đạt bằng bốn chữ rất đơn giản: “Hãy dọn bàn.”

Riêng tôi cũng rất bất ngờ với công nghệ này, bởi chỉ khi đặt tất cả những khả năng đó cạnh nhau chúng ta mới thấy robot hiện đại đã khác những cỗ máy trước đây đến mức nào.

Và còn nữa nhé, pin cũng đang trở thành một trong những yếu tố quyết định. Một robot dù thông minh đến đâu nhưng chỉ hoạt động được trong một khoảng thời gian rất ngắn thì vẫn khó ứng dụng rộng rãi. Vì vậy các hãng đang phải đồng thời giải quyết hàng loạt vấn đề: trọng lượng, mức tiêu thụ điện, nhiệt độ mô-tơ, độ bền khớp, tốc độ xử lý AI và thời gian hoạt động của pin.

Chính vì thế, cuộc đua robot hiện nay không chỉ đơn giản là xem công ty nào tạo ra robot chạy nhanh nhất.

Đây là cuộc đua để tạo ra một cỗ máy có thể hoạt động ổn định trong thế giới thật.

Một cỗ máy đủ khỏe nhưng vẫn an toàn.

Đủ thông minh nhưng không quá đắt.

Đủ linh hoạt để làm nhiều công việc.

Và quan trọng nhất là đủ đáng tin cậy để con người có thể sống và làm việc bên cạnh nó.

Vậy sắp tới robot sẽ còn thông minh tới mức nào nữa?

Đó là câu hỏi mà có lẽ ngay cả những kỹ sư đang phát triển chúng cũng chưa thể trả lời chính xác.

Nhưng nếu nhìn vào những gì đang xảy ra hiện nay, một điều có vẻ ngày càng rõ ràng.

Robot đang dần rời khỏi thế giới của những bộ phim khoa học viễn tưởng.

Chúng đang bước vào nhà máy.

Bước vào kho hàng.

Bước vào bệnh viện.

Bước vào các trung tâm nghiên cứu.

Và từng bước một, chúng đang tiến gần hơn đến chính ngôi nhà của chúng ta.

Có thể hôm nay chúng ta vẫn còn nhìn robot và nói:

“Thật kỳ lạ.”

Một vài năm nữa, có thể chúng ta sẽ nói:

“Thật thông minh.”

Và biết đâu đến một ngày nào đó, khi robot đã trở thành thứ quen thuộc trong cuộc sống, con cháu chúng ta lại hỏi một câu rất đơn giản:

“Ngày xưa mọi người sống mà không có robot à?”

Bạn biết đấy, rất nhiều cuộc cách mạng công nghệ đều bắt đầu theo cách như vậy.

Ban đầu là sự tò mò.

Sau đó là hoài nghi.

Tiếp theo là những sản phẩm đầu tiên.

Rồi công nghệ trở nên rẻ hơn, thông minh hơn và phổ biến hơn.

Cuối cùng nó trở thành một phần bình thường của cuộc sống.

Điện thoại thông minh đã từng trải qua hành trình đó.

Internet cũng vậy.

Trí tuệ nhân tạo cũng đang đi theo một con đường tương tự.

Và rất có thể robot hình người chính là chương tiếp theo.

Vậy trong tương lai, khi một robot có thể nhìn, nghe, suy nghĩ, di chuyển, cầm nắm và làm việc bên cạnh con người, chúng ta sẽ gọi nó là gì?

Một cỗ máy?

Một người trợ lý?

Một đồng nghiệp?

Hay đơn giản chỉ là một thiết bị quen thuộc trong mỗi gia đình?

Câu trả lời vẫn còn ở phía trước.

Nhưng có một điều rất khó phủ nhận.

Ranh giới giữa những gì từng thuộc về khoa học viễn tưởng và những gì đang trở thành hiện thực ngày càng mỏng hơn.

Và nếu tốc độ phát triển của robot vẫn tiếp tục như hiện nay, rất có thể những gì khiến chúng ta kinh ngạc hôm nay sẽ trở thành điều hoàn toàn bình thường trong tương lai.

Có vẻ bạn thấy thật bất ngờ đúng không?

Nhưng tôi nghĩ đây mới chỉ là những chương đầu tiên của câu chuyện.

Những robot hiện nay mới đang học cách bước đi, cảm nhận, giao tiếp và làm việc trong thế giới của chúng ta. Thế hệ tiếp theo có thể còn thông minh hơn, nhanh hơn, khéo léo hơn và có khả năng tự xử lý những nhiệm vụ mà ngày hôm nay chúng ta vẫn phải trực tiếp thực hiện.

Vậy sắp tới những robot sẽ còn thông minh tới mức nào nữa?

Liệu chúng có thể tự nấu một bữa ăn?

Tự dọn dẹp cả căn nhà?

Chăm sóc người cao tuổi?

Hỗ trợ trẻ em học tập?

Làm việc trong những môi trường nguy hiểm?

Hay trở thành những người trợ lý luôn hiện diện bên cạnh chúng ta?

Hãy cùng tôi tiếp tục theo dõi những bước tiến tiếp theo của thế giới robot, bởi rất có thể tương lai mà chúng ta từng nghĩ phải hàng chục năm nữa mới xuất hiện đang đến nhanh hơn chúng ta tưởng.

Và biết đâu đấy, một buổi sáng trong tương lai không quá xa, khi bạn vừa thức dậy và bước ra khỏi phòng ngủ, người đầu tiên tiến đến hỏi bạn cần giúp gì hôm nay…

không phải là một con người.

Mà là một robot.

Và khi ngày đó thực sự đến, có lẽ chúng ta sẽ nhìn lại những robot hôm nay và nhận ra rằng cuộc cách mạng lớn nhất của máy móc đã bắt đầu từ chính những bước chân đầu tiên này.

Cám ơn bạn đã đọc bài viết mà mình khá tâm đắc, nếu bạn có góp ý gì hãy để lại bình luận nhé!